Làm sao để tha thứ cho chính mình?

Có một câu nói mình từng đọc được rằng: “Người khó tha thứ nhất trong cuộc đời thường là chính bản thân mình.” Nghe thì đơn giản, nhưng càng trưởng thành mình càng nhận ra điều đó đúng đến lạ. Chúng ta có thể tha thứ cho một người từng làm mình tổn thương, có thể học cách buông bỏ một mối quan hệ đã kết thúc, nhưng lại rất khó để ngừng trách móc chính mình vì những điều đã xảy ra trong quá khứ. Chỉ cần một khoảnh khắc yên tĩnh, những ký ức cũ lại ùa về cùng vô vàn câu hỏi: “Giá như ngày đó mình lựa chọn khác đi thì sao?”, “Giá như mình đủ trưởng thành hơn thì có lẽ mọi chuyện đã không như thế.” Cứ như vậy, chúng ta sống ở hiện tại nhưng trái tim lại mãi mắc kẹt trong những điều đã không thể thay đổi.


Sự thật là ai trong chúng ta cũng từng mắc sai lầm. Có người đánh mất một mối quan hệ quan trọng, có người bỏ lỡ cơ hội mà cả đời chỉ đến một lần, cũng có người vô tình làm tổn thương những người mình yêu thương nhất. Điều khác biệt không nằm ở việc ai mắc ít sai lầm hơn, mà là ai đủ can đảm để bước tiếp sau những sai lầm ấy. Thế nhưng nhiều người lại chọn cách tự trừng phạt mình. Họ nghĩ rằng nếu đau đủ lâu, nếu dằn vặt đủ nhiều thì quá khứ sẽ được bù đắp. Nhưng tiếc rằng, nỗi đau không có khả năng thay đổi những gì đã xảy ra. Nó chỉ khiến hiện tại của bạn trở nên nặng nề hơn.


Điều đáng buồn nhất là chúng ta thường đối xử với bản thân theo cách mà mình sẽ không bao giờ đối xử với người khác. Nếu một người bạn thân tìm đến và nói rằng họ đang hối hận vì một quyết định trong quá khứ, có lẽ bạn sẽ an ủi họ, nói rằng ai cũng có lúc sai, rằng con người trưởng thành nhờ những lần vấp ngã. Nhưng khi người cần được an ủi là chính mình, bạn lại trở thành vị thẩm phán khắt khe nhất. Bạn nhắc đi nhắc lại lỗi lầm cũ, phủ nhận mọi cố gắng của bản thân và tin rằng mình không xứng đáng được hạnh phúc. Chính những lời nói ấy mới là thứ khiến vết thương kéo dài năm này qua năm khác.


Tha thứ cho bản thân không có nghĩa là phủ nhận sai lầm hay tìm cách biện minh cho những điều mình đã làm. Ngược lại, đó là lúc bạn đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận trách nhiệm và rút ra bài học từ những gì đã xảy ra. Một người thật sự trưởng thành không phải là người chưa từng mắc lỗi, mà là người biết sửa sai và không để sai lầm ấy định nghĩa cả cuộc đời mình. Bởi nếu cứ mãi sống trong cảm giác tội lỗi, bạn sẽ vô tình đánh mất rất nhiều điều đẹp đẽ mà hiện tại đang mang đến.


Có một điều mà chúng ta rất hay quên: bạn của ngày hôm nay không còn là bạn của ngày hôm qua. Người từng đưa ra quyết định sai lầm năm năm trước không có những trải nghiệm, kiến thức và góc nhìn như bạn hiện tại. Nếu lúc đó bạn biết những điều mình biết bây giờ, có lẽ bạn đã lựa chọn khác. Nhưng cuộc sống chưa bao giờ cho phép chúng ta mang tương lai quay về để sửa quá khứ. Điều duy nhất bạn có thể làm là mang bài học của quá khứ để sống tốt hơn ở hiện tại. Đó mới là ý nghĩa thật sự của sự trưởng thành.


Nhiều người dành cả tuổi trẻ để đi tìm sự tha thứ từ người khác, nhưng lại quên rằng sự bình yên chỉ đến khi họ học được cách tha thứ cho chính mình. Không ai có thể quay ngược thời gian để xóa đi những điều đã xảy ra. Cũng không ai có thể sống một cuộc đời hoàn hảo, chưa từng hối tiếc. Điều duy nhất chúng ta có thể lựa chọn là tiếp tục bước về phía trước với một trái tim nhẹ hơn, dịu dàng hơn và bao dung hơn với chính bản thân. Tha thứ không phải là quên đi quá khứ. Tha thứ là ngừng để quá khứ quyết định tương lai của mình.

Lên đầu trang